Phía đằng trước là nhà em, đối diện
​Là nhà anh. Anh bước ra đường
​Dừng quãng giữa, gió từ đâu ập đến,
​Quất vào người không chút xót thương.

​Anh rầu rĩ bước đi chậm rãi
​Đến nhà em, nhưng cửa đóng, che rèm.
​Phút giận dỗi bây giờ anh nhớ lại
​Bắt anh quay về, không gõ cửa nhà em.

​Anh lại bước, về nhà anh lúc ấy
​Một mình anh, thơ thẩn, cúi đầu...
​Về tới cửa, đưa cánh tay run rẩy
​Lục túi quần tìm khoá cửa hồi lâu.

​Nhưng tìm mãi mà khoá rơi đâu mất
​Anh lại ngoái về phía em, dè dặt...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)