Em từng thấy người ta cưa gỗ?
Trong đời anh, anh cưa gỗ nhiều lần,
Cưa từng khúc để nhóm lò – lúc đó
Nhựa ứa từng dòng như nước mắt đang lăn.

Anh – trai trẻ, ham làm, không biết mệt,
Có thể cưa, cưa mãi, suốt ngày,
Cưa làm củi để đốt lên kỳ hết,
Cưa ngắn từng phần, từng đoạn những thân cây.

Thời gian trôi như chiếc cưa ngày ấy,
Cắt ngắn đời ta không thương tiếc... Trong nhà
Năm tháng cháy, như trong lò củi cháy,
Nhựa cuộc đời rơi lặng lẽ bên ta.

Nhưng tình yêu, tình yêu không biết sợ
Cả bếp lò, cả răng cưa mọi cỡ.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)