Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
4 bài trả lời: 3 bản dịch, 1 thảo luận

Đăng bởi nguyenvanthiet vào 07/06/2007 08:00, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 09/10/2010 06:00

Три женщины

Три женщины в путь провожали меня.
Одна прислонилась к платану
И бросила вслед,
головы не клоня:
- Забудешь, я плакать не стану.
Вторая стояла близ отчих дверей,
Кувшин она полный держала.
И я услыхал:
- Возвращайся скорей!
- А третья, вздохнув, промолчала.
О первой забыл я за первой горой,
Белевшей под облаком алым,
И с легкой душою в пути о второй
Забыл за вторым перевалом.
Летал и кружил я по сотням дорог,
Подхлестывал время, как плетью,
Но все ж позабыть за горами не мог
Из трех, мной целованных, третью.
И первая, злая, на крыше ждала,
Когда я вернулся к вершинам.
И вышла вторая, добра и мила,
Навстречу мне с полным кувшином.
А третью,
хоть даже не стала встречать,
Забыть не сумею и впредь я.
И будет ночами мне сниться опять
Из трех, мной целованных, третья.


1979, Moscow

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Hồ Thượng Tuy

Ngày tôi đi có ba người đưa tiễn
Cô thứ nhất đứng tựa gốc ngô đồng
Gọi với theo, đầu cô không cúi xuống:
“Anh sẽ quên em, nên em chẳng bận lòng”.

Cô thứ hai đứng bên cửa hiên nhà
Ôm trong tay một bình trà to nặng
Gọi theo tôi “Anh mau trở về nghe!”
Cô thứ ba chỉ thở dài im lặng.

Cô thứ nhất, sau ngọn đồi thứ nhất
Đã ánh bạc lên dưới áng mây hồng
Cô thứ hai cũng chẳng hề chật vật
Tôi quên ngay khi xe chạy qua truông.

Rồi tôi đi qua muôn nẻo đường xa
Thời gian trôi như cầm roi thúc giục
Nhưng lòng tôi chẳng thể nào quên được
Trong ba người – người con gái thứ ba.

Một ngày kia tôi về lại núi rừng
Cô thứ nhất chờ trong cơn giận dữ.
Cô thứ hai vẫn tốt bụng, dễ thương
Ra đón tôi với bình trà to bự.

Cô thứ ba, dù chẳng ra chào đón
Tôi chẳng thể quên sau chuyến đi xa
Rồi cứ đến từng đêm trong giấc mộng
Trong ba người – người con gái thứ ba.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của (Không rõ)

I kissed three women when I left.
Beneath a spreading yew
One stood and said:
«If you forget,
I’ll shed no tear for you!»

The second in the doorway held
A pitcher at her side
And bid me:
«Hurry back! Farewell!»
The third just stood and sighed.

The first I speedily forgot
Beneath the glowing skies.
The second I remembered not
Beyond the second rise.

I rode and strode by many a road
And sluggish Time I spurred,
For always I was haunted by
Remembrance of the third.

The first, the shrew, was on the roof
To watch me gallop in.
The second, suave and smiling, gave
Me water from the spring.

The third was nowhere to be seen,
Her presence there I missed.
And that’s the woman whom I dream
About—the third I kissed.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Hoàng Linh

Tôi hôn ba cô gái khi từ biệt
Dưới bóng cây thủy tùng
Một người đứng và nói:
“Nếu anh quên em,
Em sẽ không nhỏ lệ!”

Người thứ hai tựa bậc cửa
Chiếc bình dựa bên vai
Nàng bảo tôi:
“Tạm biệt anh! Hãy mau trở lại”
Người thứ ba chỉ biết đứng, thở dài

Người thứ nhất, tôi mau chóng quên
Dưới bầu trời hoàng hôn rạn vỡ
Người thứ hai tôi không còn nhớ
Ngày thứ hai khi mặt trời lên rạng rỡ.

Tôi thúc ngựa vượt bao ngả đường
Giục Thời Gian chạy nhanh hơn
Bởi tâm hồn luôn bị giày vò
Người thứ ba và nỗi nhớ.

Nàng thứ nhất, kẻ khôn ngoan, đứng trên mái
Nhìn ngựa tôi phi tới.
Nàng thứ hai với nụ cười hiền dịu
Trao tôi nước lấy từ khe suối.

Nhưng nàng thứ ba, tôi không thấy
Hình bóng nàng ở đâu đây
Người con gái trong những giấc mơ
Nàng thứ ba tôi hôn khi từ biệt

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

nguyên bản

ТРИ ЖЕНЩИНЫ

Три женщины в путь провожали меня.
    Одна прислонилась к платану
    И бросила вслед,
    головы не клоня:
    - Забудешь, я плакать не стану.
    Вторая стояла близ отчих дверей,
    Кувшин она полный держала.
    И я услыхал:
    - Возвращайся скорей!
    - А третья, вздохнув, промолчала.
    О первой забыл я за первой горой,
    Белевшей под облаком алым,
    И с легкой душою в пути о второй
    Забыл за вторым перевалом.
    Летал и кружил я по сотням дорог,
    Подхлестывал время, как плетью,
    Но все ж позабыть за горами не мог
    Из трех, мной целованных, третью.
    И первая, злая, на крыше ждала,
    Когда я вернулся к вершинам.
    И вышла вторая, добра и мила,
    Навстречу мне с полным кувшином.
    А третью,
    хоть даже не стала встречать,
    Забыть не сумею и впредь я.
    И будет ночами мне сниться опять
    Из трех, мной целованных, третья.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời