Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: Hàn Mặc Tử (3) Quy Hoà (1) Thi ca (3) trăng (98) Vĩ Dạ (1)
Đăng ngày Hôm qua 22:46, số lượt xem: 30

— Kính nhớ Hàn Mặc Tử (1912–1940) —

Hai mươi tám xuân, một đời người,
Đã gieo trăng xuống mấy tầng trời.
Từ miền cát trắng thơ bừng dậy,
Một cõi riêng mở giữa cuộc đời.

Thuở ấy vần thơ còn mùi đất,
Nắng vàng hong ấm một miền quê.
Hoa cỏ theo Người vào câu chữ,
Để hương đồng nội mãi tìm về.

Vĩ Dạ, hàng cau xanh đến thế,
Mà sau màu biếc một trời xa.
Gió qua một ngả, mây phương khác,
Vầng trăng còn thức giữa bao la.

Yêu đời nên cỏ cây tri kỷ,
Trăng đến bên Người suốt canh thâu.
Bao nỗi riêng tư thành nhịp chữ,
Hồn thơ chạm tới những vực sâu.

Có những đêm trăng nghiêng rất khẽ,
Điều không thành tiếng bỗng lung linh.
Từ miền lặng ấy thơ bừng sáng,
Một vệt sao xa chạm bình minh.

Quy Hoà, biển vẫn xanh ngoài cửa,
Sóng bạc chân ghềnh vỗ miên man.
Tuổi xuân khép lại như thoáng nắng,
Mà thơ còn thức giữa nhân gian.

Trăng ấy hôm nay đâu chịu khuyết,
Trang thơ còn mở dưới bàn tay.
Tôi nghiêng trang giấy — trăng vừa rọi,
Chẳng biết trăng xưa hay trăng nay.

Yên Mỹ, 15.8.2026
Trích tập thơ “Sau miền dâu bể”, Tập 2.