Thơ » Pháp » Pierre Delanoë
Thơ » Pháp » Jean Renard
Đăng bởi Trần Đông Phong vào 14/05/2025 00:16, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 20/05/2025 10:06
La Maritza c’est ma rivière
Comme la Seine est la tienne
Mais il n’y a que mon père
Maintenant qui s’en souvienne
Quelquefois...
De mes dix premières années
Il ne me reste plus rien
Pas la plus pauvre poupée
Plus rien qu’un petit refrain
D’autrefois...
La la la la...
Tous les oiseaux de ma rivière
Nous chantaient la liberté
Moi je ne comprenais guère
Mais mon père lui savait
Ecouter...
Quand l’horizon s’est fait trop noir
Tous les oiseaux sont partis
Sur les chemins de l’espoir
Et nous ont les a suivis,
A Paris...
De mes dix premières années
Il ne reste plus rien...rien
Et pourtant les yeux fermés
Moi j’entends mon père chanter
Ce refrain...
La la la la...
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Trần Đông Phong ngày 14/05/2025 00:16
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Trần Đông Phong
vào 14/05/2025 00:18
Ma-rít-za dòng sông của tôi
Như đó là là sông Sen của bạn
Chỉ có cha tôi người vẫn nhớ
Về dòng sông đó một đôi khi.
Trong mười năm ấu thơ đời tôi
Chẳng để lại cho tôi chút gì
Ngay cả búp bê dù đã cũ
Không gì nữa cả điệp khúc xưa.
Đàn chim nhỏ của dòng sông ấy
Chúng hát cho tôi về tự do
Tôi chẳng hiểu chi lời hát đó
Cha tôi nghe biết thấu lời ca.
Khi chân trời chuyển màu đen thẫm
Chim cả đàn bay tới hướng xa
Hy vọng gì trên con lối ấy
Và tôi theo chúng tới Pa-ri.
Trong mười năm ấu thơ đời tôi
Chẳng để lại cho tôi chút gì
Nhưng mỗi khi ngơi mình nhắm mắt
Tôi còn nghe điệp khúc lời cha.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.