Ma-rít-za dòng sông của tôi
Như đó là là sông Sen của bạn
Chỉ có cha tôi người vẫn nhớ
Về dòng sông đó một đôi khi.

Trong mười năm ấu thơ đời tôi
Chẳng để lại cho tôi chút gì
Ngay cả búp bê dù đã cũ
Không gì nữa cả điệp khúc xưa.

Đàn chim nhỏ của dòng sông ấy
Chúng hát cho tôi về tự do
Tôi chẳng hiểu chi lời hát đó
Cha tôi nghe biết thấu lời ca.

Khi chân trời chuyển màu đen thẫm
Chim cả đàn bay tới hướng xa
Hy vọng gì trên con lối ấy
Và tôi theo chúng tới Pa-ri.

Trong mười năm ấu thơ đời tôi
Chẳng để lại cho tôi chút gì
Nhưng mỗi khi ngơi mình nhắm mắt
Tôi còn nghe điệp khúc lời cha.