Những con sóng nhói lên từ tĩnh lặng
Cứ ồn ào khoả lấp nỗi đơn côi
Đêm trên biển, những vì sao trốn chạy
Xuống trần gian hòa cùng với kiếp người.
Ừ em nhỉ, thiên đường còn nước mắt
Thì trách chi muôn nỗi bến trần ai
Hãy yên tĩnh nghe thầm thì biển hát
Cùng sao rơi lấp lánh những u hoài.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.