Anh đi ra siêu thị sắm mùa thu
Ngỡ không thiếu thứ gì, áo quần khăn rồi mũ
Lại có cả kem thoa phòng khô gió
Cả những bản nhạc buồn mang mác chơi vơi.
Nhưng không thể tìm đâu ra một buổi chiều tràn ngập lá vàng rơi
Cùng những tiếng chim không phải vì bị giam trong lồng mà hót
Chợt thấy ngác ngơ như trẻ con đi lạc
Bị nhốt trong xa lạ những tiếng cười
Anh đã thực tin mùa ấy đã qua rồi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.