Thơ » Việt Nam » Cận đại » Phan Châu Trinh
Đăng bởi Nguyễn Thanh Lộc vào 24/10/2016 09:37, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 26/10/2016 11:03
Phong tình thôi bớt sự lăng nhăng,
Thương chút[1] lòng ai phải nói năng.
Đã biết chơi hoa khi mới nở,
Cho hay uốn trúc thuở còn măng[2].
Sau lưng Bồ Tát khôn nương bóng[3],
Dưới ngón Ma Cô phải cắn răng[4].
Cố nhắm mùi đời cho chín chắn,
Tiếng sư đừng để thói lăng lăng[5].
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.