Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ngày gặp em, lòng như lửa đốt,
Những bước chân, nhẹ nhàng qua ngõ vắng,
Ngập ngừng tiếng yêu, miệng không dám nói,
Chỉ biết trong mắt, ngập tràn ước vọng.

Ngày xa em, lòng bồi hồi không nguôi,
Nỗi nhớ vây quanh, xoay hồn chao đảo,
Nghe tiếng gió, xào xạc ngoài vườn,
Liễu buông mình, như thầm thì nhắc nhớ.

Chợt nhớ câu hát, vang lên từ xa,
“Người ơi, đừng về,” có phải là mộng mị?
Tình yêu đâu dễ nói thành lời,
Như dòng sông chảy mãi không ngừng nghỉ.

Trong đêm khuya, ánh trăng vỡ nát,
Hồn anh lang thang, quẩn quanh trong mộng,
Tiếng em cười, vỗ về trong gió,
Mà chẳng thể nào chạm được vào tim.

Bến sông xưa, khói sương phủ mờ,
Tình yêu đó, sao đành bỏ ngỏ?
Bởi vì em là tất cả ngọt ngào,
Nhưng lời yêu chưa thể thành câu.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 23/4/2014.