Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ngày gặp em, lòng rạo rực mơ hoài,
Tim đập thổn thức, chẳng nói thành lời,
Ánh mắt em, như vầng trăng khuyết,
Ngập ngừng cơn sóng vỗ bến xa xôi.

Ngày xa em, nỗi nhớ đong đầy sông,
Thầm thì trong gió, chẳng vẹn câu ca,
Đêm về khuya, trằn trọc cơn sóng,
Hồn lạc bến mơ, mãi miết đợi chờ.

Bên sân liễu, gió đùa tóc em,
Những đêm thâu, lòng trôi về ký ức,
Chợt vẳng xa, câu hát lãng đãng
“Người ở người đừng về, nghĩ vu vơ...”

Dòng đời trôi, như sóng vỗ trùng khơi,
Nỗi nhớ ấy thấm vào từng giọt lệ,
Chỉ có thể là nỗi đau thật khẽ,
Lặng lẽ như gió, thoáng qua, rồi về.

Ngày gặp em, rạo rực yêu thương,
Mà ngỡ rằng chỉ là giấc mộng xuân,
Rồi xa nhau, một lời chưa thốt ra,
Dẫu biết rằng, yêu chẳng bao giờ thừa.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 23/4/2014.