Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 10/03/2025 21:36

Giữa rét cuối mùa, một nỗi vui lạ,
Gió thì thầm, vương vất giữa chiều tà.
Mùa này sao mà nồm, nhẹ nhàng đến vậy,
Mơ màng như rượu nồng, say đắm chảy dài.

Bỗng rét Nàng Bân ghé qua khe cửa,
Làn lạnh thoảng qua, thả mây trôi vơi vơi.
Em, Hà Thành, kiều diễm tuyệt vời,
Má hồng ửng như trăng khuya vội vã.

Nụ cười em e ấp như đoá hoa,
Dấu kín trong mắt, vòng ngọc ngà.
Khẽ thoáng cười, mắc cỡ vô hình,
Chẳng dám nhìn, chỉ nghe gió vỗ về.

Thôi em nhé, đừng giấu đôi bờ mi,
Anh gom nắng miền Nam gửi trăng khuya.
Cái lạnh ấy, anh sẽ sưởi ấm em,
Giữa đêm vắng, giữa ngàn vết thương thầm.

Hoàng hôn này ta xa, nhưng tình vẫn đậm sâu,
Còn lại đây những cung nhạc mơ hồ.
Khúc ca trầm bổng, ngào ngạt mãi,
Cả giấc mơ về em, cứ mãi theo tôi.

Giữa tiếng hát vẳng về từ miền Bắc,
Vang như sóng vỗ về bến đợi chờ.
Lén thả ánh nhìn vụng trộm, khúc tình hoang,
Một lời ru nhẹ, một nhịp trầm vỗ về.

Em, trăng ơi, lặng thầm như sương khuya,
Chờ một ánh mắt, tình yêu không lời.
E rằng mắc cỡ, thôi anh xin lỗi,
Nhịp trái tim này, gợi ngõ ý trung nhân.

Đêm dài sẽ thôi lạnh lẽo vì em,
Minh Thư bé bỏng nhịp ngàn thế kỷ,
Khoác mật tình trong mắt ngọt khát nhớ,
Duyên tình ai gieo đẫm hương nồng hoàng hôn đông.

Như lời ca, như giấc mơ ngọt ngào,
Anh sẽ mang em vào mỗi khúc nhạc,
Để trái tim này hoài vang tiếng yêu,
Một khúc tình ca, như sóng vỗ về,
Sưởi ấm hồn tôi, mãi mãi với em.


Hà Nội, Việt Nam, ngày 10/3/2025.