Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 25/10/2025 19:20

Sáng tinh mơ, khi mặt trời chưa thức,
Anh đọc vần thơ, thấm vào từng hơi thở,
Như âm thanh vàng anh vang lên thánh thót,
Tiếng nhạc ấy, là giai điệu của hồn thơ.

Cô bé ơi, em là mạch nguồn mơ ước,
Hồn thơ gieo vào không gian những nốt tình,
Những chữ em thốt, là lời ru của vũ trụ,
Như ánh trăng khuya toả sáng trong cõi mộng.

Chúng ta, giữa thế gian bao la rộng lớn,
Mượn lời thơ để kết nối từng nhịp đập trái tim,
Như dòng sông chảy mãi về biển cả,
Lời thơ ấy là nhựa sống, là hoa đời nở rộ.

Từng câu thơ, là hơi thở của yêu thương,
Là bản nhạc du dương quyến rũ hồn người,
Dẫu thế gian bao la, vời vợi sầu muộn,
Thơ vẫn mãi rạo rực, như tình yêu thắm thiết,
Vĩnh hằng như làn sóng ôm bờ cát,
Và em, em là nguồn sống trong từng câu thơ.

Hồn thơ, cô bé, là một khúc ca bất tận,
Chảy vào từng mạch sống, mỗi giấc mơ.
Khi anh đọc thơ, là khi anh nghe thấy em,
Và trong mỗi vần điệu ấy, ta cùng nhau bay.
Chỉ có em, và chỉ có thơ,
Là những nhịp đập không lời, vẫn vang mãi.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 11/6/2014.