Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 22/01/2025 15:33
Em đến thăm anh, trong chiều mưa dầm,
Đường xưa, đất đỏ, gió bấc lạnh lùng.
Những giọt mưa như ngọc rơi từ trời,
Chìm dần trong ký ức, như khúc hát bâng khuâng.
Em đến thăm anh, miệt vườn im lìm,
Gió ru buồn trên những đám lá me.
Đôi mắt em, đôi mắt huyền bí,
Chìm đắm trong những dòng sông u hoài.
Ta nhìn nhau, không lời, không tiếng,
Chỉ là hơi thở chạm nhau, trong vũ điệu mây trời.
Gió lướt qua làn tóc em mềm mại,
Và tình yêu – như làn sóng vỗ bờ xa xôi.
Nhớ em, anh như chim lạc đường,
Đôi cánh trắng bay qua bao nhiêu kiếp người.
Em đi rồi, để lại cơn gió,
Bâng khuâng, ngọt ngào, như tiếng vọng miền quê.
Những buổi chiều ngập nắng, ta từng mơ,
Để em trở lại, nơi đây, như cánh đồng lúa chín.
Em quên đi những đêm dài bão tố,
Quên đi bước chân vào những lối mòn xưa cũ.
Và chim trắng lại bay về bên anh,
Mang theo niềm nhớ, như một khúc ca ngọt ngào.
Em là nỗi niềm không thể gọi tên,
Là dòng sông, là gió, là tình yêu vĩnh hằng.
Với mỗi nhịp thở của đất trời,
Anh lặng lẽ mơ về ngày mai, em về.
Tình yêu ấy – như khúc hát chèo ngọt ngào,
Chìm vào lòng anh, không thể gọi tên, chỉ là một niềm đau.
Chim trắng, em hãy bay về đây,
Với những cánh đồng xanh, nắng vàng lấp lánh.
Tình yêu ấy, dù mưa hay gió,
Vẫn luôn cháy rực, như ngọn lửa giữa đêm mịt mù.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.