Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 02/02/2025 15:06

Xuân về, rượu ngọt, hương say đắm lòng,
Chén ngả màu vàng ấm, lan toả bóng hồng.
Mùa mới, mơ ước vươn dài như cánh lá,
Nhưng trong tim này, là bão tố tình yêu, khôn nguôi.

Dẫu năm qua tôi già thêm một chút,
Mà lòng vẫn ngẩn ngơ như đứa trẻ thơ.
Bao lì xì đỏ, nụ cười mẹ trao,
Áo đẹp thêu ước mơ, từng bước chân ngẩn ngơ tìm lộc.

Gió xuân nhẹ nhàng, cuốn theo tiếng gọi,
Cánh hoa mai rơi, mơ về một đời yên vui.
Gia đình sum vầy, ấm áp như ngọn lửa,
Và trong mỗi nhịp thở, tôi tìm thấy niềm hạnh phúc dịu dàng.

Hạnh phúc ấy mong manh như sương mai,
Nhưng lại ngọt ngào, trọn vẹn trong tim.
Công danh vươn lên, nhưng tình yêu bao la,
Vẫn đong đầy, như những lời ru bên sông, say đắm không ngừng.

Mưa xuân nhẹ rơi, thấm vào từng khúc hát,
Đọng lại trong lòng, niềm vui tràn ngập, dịu dàng.
Lời yêu thương chưa nói, vẫn chờ thời khắc đến,
Nhưng giờ này, chỉ còn là khúc nhạc ngọt ngào,
Chảy trong trái tim tôi, như nhịp thở của mùa xuân.

Ngày mai, tình yêu sẽ lên tiếng,
Chắc hẳn một ngày nào đó, sẽ không còn im lặng.
Nhưng giờ đây, trong khúc hát xuân, tôi thấy mình sống,
Ngọt ngào, mê đắm, như làn sóng vỗ về,
Và tôi chìm đắm, trong những hoài niệm ngọt ngào.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 29/1/2025.