Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Ngọc Cảnh » Đêm Quảng Trị (1972) » Đất gọi
Đăng bởi Budō wéi Osu vào 21/07/2025 20:54
Như Kăn Lịch không biết mình mấy tuổi
Sông Pơ Lin không biết có phù sa
Nơi gặp mặt
những cuộc đời trong xanh của suối,
nơi tình tự
sao triềng gió núi
mùa xuân dài với đêm trường ca
nơi mập mạp buôn làng
sinh nở mùa hoa.
Tuổi Kăn Lịch ra đi chập chững bước sân nhà
Sông Pơ Lin dậy thì xanh sóng lượn
bọt sóng va vào đá cuội
xanh xanh đôi mắt A Vầu
ngó xuống hôm qua
A Vai soi mình trong lòng sông
phủi bụi áo ra đi mắt ngầm lửa giận
đêm trên sông Pơ Lin
đêm chẳng bình yên
đêm trăn trở
dân làng A Lê Lốc nhìn nhau
con mắt nào cũng ngời lên ngọn lửa
Lịch sử vươn tay đến con sông này
từ vệt lún đầu tiên
đế giày quân cướp dữ
siết mạnh vào đá đứng trên bờ
ngọn lửa na - pan
liếm sát bẫy chông thò ngăn đầu thác đổ
B. 52 xé vạn ổ chim rừng
và măng le ba đời trong đất ủ,
dốc ngược, đèo trơn, khe sâu...
máy chém nghẽn đường
cọc tử hình giặc gùi lên đủ
li ti đầy trời sắc trắng
mù sương
êm như guồng tơ ươm
có hàng răng độc hơn gấu ngựa, gấu chó
hoá học Mỹ chui vào ruột củ
sông Pơ Lin gầm lên tiếng hú
đau với dân làng A Lê Lốc
cái chết dâng lên nghẹn cổ đeo cườm
mái nhà sàn lắc lư
bừng tỉnh
tiếng cồng đổ rền
gọi nhau vào trận đánh đầu tiên.
Đến lượt sông Pơ Lin viết sử đời mình
máu chảy đầu cây dựa quắm
bến sông xanh nơi Kăn Lịch mỗi chiều ra tắm
đá dựng ngút trời bẫy căng
mũi tên xoay lại hướng tấn công
thuốc độc tẩm
độ nồng cháy thịt
rừng lồ ô lửa táp hai lần
tàn lửa sắc lăm lăm nhằm phía địch;
từ họng súng rất xanh
Kăn Lịch đẩy vào năm bảy lớp rào gai
đồn A Lưới
viên đạn đồng vàng chói
nung già trên bếp lửa Pa Kô
lửa tự hống hoang
đất giữ
nướng chín một bầy nai
và đủ sức đốt đồn thù.
Kăn Lịch nhuộm màu xanh sông Pơ Lin
trên mái tóc, vòng cườm, hoa tai ngày cưới
A Vai khoác màu xanh ngọn suối
trên vai A Lê Lốc
trên võng núi Trường Sơn
sông Pơ Lin rất xanh
lá cây che biếc mãi đến vô cùng
sông Pơ Lin rất xanh
chảy dưới bàn chân A Vai ra Hà Nội
sóng vỗ nhẹ và êm xanh giọng nói
“Kính thưa Bác Hồ
trăm họ, trăm làng A Lê Lốc
mong một ngày Bác vô!”
Sông Pơ Lin rất xanh
mắt Kăn Lịch có màu đá biếc
có giọng đàn Ta - lư
đập khẽ mà ngân vang trong tấm lòng dũng cảm
giết giặc và cười,
sông Pơ Lin vẫn bền chăm
tắm mát những tên người kế tục
A Nun gùi trên vai một hồi trống giục
trăm cân rồi nghìn cân
qua cung đường nào cũng để lại
dáng vai trần A Lê Lốc
Kăn Rua về dưới hoa pia-r-poong
Tay không với hái
sẽ có hoa cài trên những chiến công.
Sông Pơ Lin rất xanh
qua mỗi bước chân anh hùng
qua tấm lòng A Lê Lốc
qua mỗi dặm rừng
đất núi miền Trung.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.