Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Đăng bởi hảo liễu vào 22/04/2015 10:28

“Очарована, околдована...”

Очарована, околдована,
С ветром в поле когда-то обвенчана,
Вся ты словно в оковы закована,
Драгоценная ты моя женщина!

Не веселая, не печальная,
Словно с темного неба сошедшая,
Ты и песнь моя обручальная,
И звезда моя сумасшедшая.

Я склонюсь над твоими коленями,
Обниму их с неистовой силою,
И слезами, и стихотворениями
Обожгу тебя, горькую, милую.

Отвори мне лицо полуночное,
Дай войти в эти очи тяжелые
В эти черные брови восточные
В эти руки твои полуголые.

Что прибавится — не убавится,
Что не сбудется — позабудется…
Отчего же ты плачешь, красавица?
Или это мне только так чудится?


Zabolosky lập gia đình năm 1930 với Ekaterina Klykova trẻ hơn ông 5 tuổi, không nổi bật về nhan sắc, nhưng là một người vợ hiền. Năm 1938 ông bị bắt, tù đày, bà mang các con tới Karaganda sống cùng ông. Cũng như rất nhiều các nhà văn, nhà thơ đã trải qua địa ngục Gulag, ông sống sót được là nhờ bà, thiên thần hộ mệnh của ông. Năm 1946 ông được trả tự do nhờ bản dịch Bài ca quân đoàn Igor, và nhờ sự can thiệp tích cực của nhà văn Fadeev.

Năm 1955 ông bị cơn đột quỵ lần đầu tiên, hậu quả của những năm sống trong địa ngục Gulag. Ngay sau đó, bà Ekaterina cũng bỏ ông – một hành động không bao giờ ông ngờ tới. Tuy nhiên, hành động của bà không phải là đột nhiên. Bà đã sống nhiều năm hy sinh hết mực vì chồng, nhưng không hề thấy được từ ông sự quan tâm hay tình âu yếm. Ông đối xử với bà hết sức nghiệt ngã, độc đoán. Vì thế, năm 1956 bà bỏ ông, đến sống với nhà văn Grossman. Về sự kiện này, con trai nhà văn Chukovsky bình luận: “Giá mà bà ấy nuốt chửng cái xe buýt có lẽ Zabolotsky còn ít ngạc nhiên hơn”.

Nhà thơ suy sụp, và bất hạnh đã khiến ông đến với Natalia Roskina, khi đó mới 28 tuổi. Sau này, trong các hồi ký của mình, Natalia cho rằng bà đến với ông vì thương cảm nhiều hơn là tình yêu. Đáng lưu ý, Grossman lại gần như cha nuôi của Natalia Roskina – ông đã đỡ đầu cô bé khi cha cô hy sinh ngoài mặt trận. Tình cảnh đó chả mang lại hạnh phúc cho ai. Cả ba người đều khổ sở. Nhưng chính trong tình cảnh đó Zabolotsky đã viết nên chùm thơ tình duy nhất của đời mình, một trong những chùm thơ tình tài hoa nhất trong lịch sử thi ca Nga. Và nổi bật nhất trong chùm thơ ấy chính là Thú nhận – một kiệt tác thật sự, chan chứa cảm xúc. Nếu như trong cả chùm thơ, trong từng bài có thể đoán thấy nhân vật trữ tình là Klykova hoặc Roskina, thì trong bài Thú nhận, hình ảnh hai người phụ nữ ấy đã hoà làm một.

Ekaterina Klykova quay lại với chồng năm 1958, và ông đã viết thêm một tuyệt tác nữa, bài thơ Đừng để tâm hồn lười biếng, và bị đột quỵ lần thứ hai trước khi qua đời một tháng rưỡi sau.

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Bị bỏ bùa đắm mê trong mộng mị,
Em kết hôn cùng con gió trên đồng.
Cả cuộc đời xích xiềng mang nặng thế,
Kho báu của tôi, em biết không!

Chẳng quá vui, cũng chẳng thật buồn
Như từ cao xa lấp lánh ánh sao rơi,
Em và bài ca tôi hát trong đám cưới
Và vì sao cuồng nhiệt nhất đời tôi.

Lòng em đấy tôi dịu dàng nghiêng xuống
Ôm đôi chân em bằng cả sức lực này,
Cả bằng lệ, cả bằng thơ tôi muốn
Đốt thiêu em, em bé bỏng, đắng cay.

Cho anh ngắm gương mặt em đêm vắng,
Cho anh bước vào đôi mắt em trĩu nặng,
Vào đôi mày đen biếc sắc phương Đông,
Vào vòng tay em ấm áp vẫn để trần.

Còn điều gì không thêm và không bớt,
Còn điều gì không thành sẽ bị lãng quên đây…
Người đẹp hỡi, vì cớ gì em khóc?
Hay tôi tưởng thế thôi, em có hay?


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Đã hôn, đã đắm mê rồi,
Thuở nào với gió kết đôi giữa đồng,
Giờ như đang kẹt trong lồng,
Em, người thiếu phụ thiên bồng của tôi!

Không vui, cũng chẳng buồn lơi,
Như từ sâu thẳm khung trời xuống bên,
Em là khúc hát xe duyên,
Em là tinh tú cuồng điên với mình…

Anh quỳ trên gối em xinh,
Ôm ghì bằng cả bình sinh sức tràn…
Thiêu em, thương đắng vô vàn,
Không sao thoả hết ngút ngàn lệ, thơ…

Cho anh thấy mặt đêm mờ,
Để anh thấm những sững sờ mắt trong,
Lông mày cong nét phương Đông,
Đôi tay mở đóng phiêu lồng giấc xa…

Giời cho, thì sẽ của ta,
Của người, thì sẽ bỏ qua mặc người…
Mỹ nhân, sao lại khóc rồi,
Hay là đó chỉ chính tôi tưởng nhầm?...


Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời