Đăng bởi Jean-Clause Nguyễn vào Hôm kia 19:54, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào Hôm nay 15:13
山路無塵接太虛,
孤身携月過雲居。
人間若問歸何處,
一杖秋風萬里餘。
Sơn lộ vô trần tiếp thái hư,
Cô thân huề nguyệt quá vân cư.
Nhân gian nhược vấn quy hà xứ,
Nhất trượng thu phong vạn lý dư.
Đường núi không bụi, nối liền cõi hư không.
Một thân cô độc mang trăng, đi qua nơi mây ở.
Nếu chốn nhân gian hỏi rằng trở về đâu,
Chỉ một gậy theo gió thu, còn xa muôn dặm.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Jean-Clause Nguyễn ngày Hôm kia 19:54
Đường non sạch bụi thấu tầng không,
Một bóng mang trăng bước giữa mây.
Nếu hỏi nhân gian đâu chốn lại,
Gậy cùng gió thu dặm vẫn đầy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.