Từ bao giờ em thôi ghé qua?
Khóm hoa cuối thềm không ai tưới
Hoa héo hon,tàn phai và rũ rượi
Con ong vàng cũng mất niềm vui.
Từ bao giờ em không đến chơi?
Gương trời chẳng buồn soi bóng nắng
Ve im không nói không rằng.
Giữa Ngọ buồn nằm nghe vắng lặng.
Từ bao giờ em bỏ quên anh?
Cánh thiên di bỏ lại kiếp phong trần
Nếu hoàng hôn cũng không là trường cửu
Đời mình như đám phù vân.
Từ bao giờ em đã thành trăng?
Thành sao đêm đưa chân người lữ thứ
Tiếng ca êm ngọt tựa lời ru
Từ bao giờ ru hồn anh bất tử?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.