Anh đã từng có riêng một cõi
Một cõi yêu và thơ đôi khi
Nhưng hôm nay chẳng còn gì nữa
Chẳng còn gì từ khi em đi.
Nơi em đến có hoa vàng như nắng
Có lệ trời đổ dưới trăm chân
Nơi anh ở có sóng hiền mây vắng
Dấu chim bay mỏi cánh vô ngần.
Em nghe không tiếng con bói cá
Gieo thân mình xuống vũng nhân gian
Để chìm sâu vào trăm năm dối trá
Và chết đi trong ảo mộng huy hoàng.
Anh thì khác, anh luôn tin sự thật
Yêu cho anh và chết cho anh
Tự hỏi mình còn gì khi nhắm mắt
Có chăng chút mộng để dành.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.