Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Die Autumn vào 26/03/2009 02:24

(Tặng những đồng đội tôi)


Như mất đi một phần thân thể
tôi nhớ những ngày lính trôi qua

nhớ một sợi dây dứt không gỡ được
mối nối nào em cuốn vội rừng xa

nhớ một đỉnh cao một ăng-ten heo hút
phiên trực nào voi đạp hầm khuya

nhớ một dấu chân trượt dốc
túi công văn nằng nặng nắng mưa

nhớ quá cái thời trắng trong ao ước
có đêm buồn nước mắt ứa ra

phải sống đến khi mất tới chừng kia
tôi mới biết thế nào là cay đắng

tôi mới hiểu thế nào là im lặng
đồng đội ơi xin nẻo vắng nhớ thầm...


Cao Bằng 1994

Nguồn: "Văn nghệ quân đội" số tháng 9-1995