Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thanh Kim » Sông xuân đất bãi (1982)
Đăng bởi hongha83 vào 07/12/2009 19:14
(Lời của một bạn đi biểu diễn ở Quảng Trị)
Đêm biểu diễn cuối cùng. Không phông màn, không ánh sáng
chiến sĩ vây quanh khuôn mặt sáng hừng
bừng bừng sóng cát trong đêm
bây giờ kể anh nghe em còn nhớ rõ
Con sáo sang sông sổ lồng ngọn gió
theo tiếng hát bay xa, bay xa
đất đồng ta chấm ngọn phù sa
đất đồng ta ngạt ngào vụ mía
bãi dâu chín ửng nong tằm
mùa đến chim về nhặt thóc
ruộng bừa bùn ngấn
se se ngày nắng
bàn chân ngược dòng
giọng hát mẹ cha bao đời rung động
anh còn nhớ không...
Có ai ngờ đâu
trắng lạnh hàng kẽm gai
ngăn cách hai bên điểm chốt
những người lính Sài Gòn
kẻ ngồi người đứng
thắc thỏm không yên
như một sự vô tình
tiếng hát bên này bay sang bên ấy
Còn đâu bến sông thuyền về chật bãi
bàn tay hong lưới, khảm thuyền
còn đâu những vườn hồ tiêu nồng cay
thấm cùng vị cát
mẹ cha ta trôi dạt phuơng nào
còn đâu đứa em trai giặc bắt
màu áo rằn ri
sự giả dối ni-lông nhức đau tròng mắt
bây giờ. Tất cả. Còn đâu.
Từ đêm ấy tôi nghe tiếng hát
tiếc nỗi xa chưa nhìn tỏ mặt
tôi muốn trở về những gì ngỡ mất, ngỡ quên
Đêm chia tay. Người chính trị viên
nhắc mãi:
"Đó tâm sự người lính Sài Gòn mong mỏi
dãi bày trong lúc gặp riêng..."
Nhớ quá, anh à những ngày đầu Quảng Trị
và câu hát thuở nào thành kỷ niệm trong em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.