Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thanh Kim » Sông xuân đất bãi (1982)
Đơn sơ nhà hẹp thế thôi
Cất nong bốn phía song đôi xếp bày
Nghe như mưa rắc lây rây
Tằm lên tuổi mấy mà gây kén vàng?
Lá dâu vấn vít đời tằm
Giăng giăng mặt lụa trong ngần lời ca
Nghe dài suối nhịp thoi đưa
Nhớ ai thức đợi bao mùa cửi canh
Đất làng là đất dâu xanh
Nên tơ vàng óng nhẹ thênh khắp miền
Lồng ngài xếp kín ngoài hiên
Tiếc anh về, chưa được xem trứng nhiều
Tưởng là những chuyện không đâu
Khi vui trứng nở, khi đau trứng nghèo
Giêng hai đổi ngọn gió chiều
Mùa sang tằm rộ nào theo trăng rằm
Nghề tằm bận rộn quanh năm
Kể chi mưa nắng nhọc nhằn đâu anh
Như tằm quây kén nhỏ xinh
Một đời nên nghĩa nên tình, tằm ơi!
Câu ca một thuở qua rồi
Như phù sa lấp một thời trong tôi
Mà xanh ngút ngát bãi bồi
Dâu lên tằm chín ửng trời bên sông
Một vùng đất bãi mênh mông...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.