15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi hảo liễu vào 11/01/2018 22:13

Chỉ là lòng không muốn nói ra thôi
vì đã quá ngậm ngùi…

Mình không ổn đâu, không ổn chút nào dù nước mắt chẳng còn rơi
khi những thiết tha chẳng còn gì ngoài giấc ngủ
để quên một cái nắm tay mình từng nghĩ là đầy đủ
để quên một con người mà mình bằng mọi cách níu giữ
rồi bất lực buông ra…

Mình từng ngại sẽ đi những con đường không có bóng dáng những ngôi nhà
cảm giác hoang vu trên từng bước chân phía trước
nhưng khi có con người ấy ở cạnh bên mình đã háo hức
ngày hay đêm đều bình yên trong lồng ngực
dù cuộc đời lắm bất an…

Nếu phải trả mình về với ngày tháng đó mình cũng vẫn ngang tàng
chọn lựa điều trái tim mách bảo
giông gió chưa xảy ra nên làm sao mình có thể hiểu
tận cùng của cơn đau không phải là cắn răng mà lặng im cam chịu
lúc ngước mắt nhìn trời…

Mình không cầu nguyện nữa vì không còn tin mình sẽ vui
mỗi quãng đời đã qua mất thêm một ước mơ tươi đẹp
cuốn sách giờ rách đi quá nhiều trang đến mức quên mất mình cần phải đếm
người cũng đã đi và sẽ không bao giờ về đến
trong kiếp này…

Chỉ là lòng không muốn nói ra thôi
không muốn giãi bày…


Nguồn: Sao phải đau đến như vậy, NXB Văn hoá - Văn nghệ, 2017