Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 01/04/2026 04:37, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào Hôm qua 10:14, số lượt xem: 510

Yêu vội vàng quá… nên lòng hoang hoải,
Chưa kịp hiểu nhau đã hoá nhạt nhoà.
Em là mảnh ghép chưa từng vừa vặn,
Anh là người dưng – tập đóng vai nhà.

Câu hứa buông môi, chưa kịp bén rễ,
Mắt đã nguôi ngoai những lấp lánh đầu mùa.
Thương chưa kịp đậm, tim đã học cách
Giả vờ không đau khi rạn vỡ, bỏ thừa.

Ta yêu như thể ngày mai tận thế,
Nên chẳng dành nhau một góc lặng bình yên.
Tay nắm hờ thôi – cũng đòi giữ trọn,
Chưa học dừng lại, đã vội đi liền.

Yêu vội vàng quá… như mưa ngang phố,
Chạm một lần rồi hoá giấc chiêm bao.
Lúc nhận ra nhau trong đêm đầy gió,
Thì tên trong tim… chẳng còn gọi nhau.