Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 06:29, số lượt xem: 27

Phải chăng ta đã thôi còn hữu ích,
Phải chăng mình hoá thành một tiếng im?
Nên trái tim cứ nặng những lặng chìm,
Buồn âm ỉ, như mưa dài không dứt.

Hỡi ôi, trái tim này bao lần nức nở,
Bao lần đau đến tận những tầng sâu;
Mỗi nhịp rung như một mảnh sương sầu,
Vừa tổn thương, vừa âm thầm chịu đựng.

Có phải chăng người ta đang khép cánh,
Ghét bỏ ta rồi, quên lãng mất ta chăng?
Nên giữa đời, ta thấy mình bơ vơ, ngỡ ngàng,
Như chiếc lá rơi giữa mùa không có gió.

Ta lại đằm mình trong miền thơ rất nhỏ,
Những vần thơ như giọt nước rửa tâm hồn;
Những vần thơ dắt ta qua hết mỏi mòn,
Cho ta biết ngồi yên mà tha thứ.

Ngoài ô cửa hẹp, rồi ngoài ô cửa rộng,
Ta nhìn mình bằng ánh mắt đượm buồn;
Thì ra ta vẫn là ta trong những vết thương,
Vẫn còn sống, vẫn còn đau, vẫn còn nhớ.

Ừ, có lúc ta tưởng mình vô dụng quá,
Tưởng trái tim này đã cạn mất nguồn xanh;
Nhưng sâu trong từng mảnh vỡ mong manh,
Vẫn le lói một điều không tắt được: hy vọng.