Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:22, số lượt xem: 26

Trời trở rét, căn phòng đôi mét vuông,
Khói bếp quấn quanh dăm quả thông khô nhỏ.
Em ra chợ mang về rau mì, củi quế,
Ta ngồi bên nhau sẻ nửa múi cam vàng.

Ngoài cửa sổ gió hun từng vách gỗ,
Mái nhà nghèo rỉ xuống những cơn mưa.
Cây bàng cũ trút trơ cành khẳng khiu đứng gác,
Lặng lẽ canh mùa qua trước ngõ thời gian.

Thành phố của chúng ta còn nghèo và nhiều bão giông,
Những con đường hằn in dấu chân cơ cực.
Có nỗi lo âm thầm trong từng mái nhỏ,
Có mồ hôi mặn chát trên mỗi phận người.

Nhưng thành phố chưa bao giờ cúi mặt,
Vẫn ngân vang tiếng chim giữa sớm mai.
Vẫn thắp sáng bao ước mơ bình dị,
Vẫn gọi con người đứng dậy giữa gian nan.

Ở nơi ấy có một người yêu em vô hạn,
Yêu bằng tháng năm chẳng đợi đền đáp điều gì.
Sẵn sàng sống vì em đến tận cùng hơi thở,
Và nếu cần, cũng sẵn sàng chết vì em.

Người chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trắng,
Ngoài niềm tin còn cháy giữa tim mình.
Ngoài khát vọng không chịu khuất trước số phận,
Và một trái tim chưa phút nào thôi thao thức.

Có những ngày anh mỏi mệt, buồn đau,
Cuộc đời tưởng chỉ còn mây xám.
Em đã đến như nguồn nước mát,
Như bài ca đánh thức những mùa xuân.

Em đến như tia nắng sau ngày bão nổi,
Hong khô từng khoảng tối trong tâm hồn.
Cho anh biết sau những mùa nghiệt ngã,
Con người vẫn có thể sống bằng yêu thương.

Nếu một mai chúng mình xa cách,
Xin đừng quên những tháng ngày đã qua.
Những ngày chia nhau từng hạt muối,
Từng bát cơm nghèo, từng giấc ngủ chưa yên.

Những ngày rét mướt mà lòng còn đỏ lửa,
Những ngày đói nghèo mà mắt vẫn sáng tin.
Những ngày tuổi trẻ dốc trọn vào năm tháng,
Để mai này không hổ thẹn với chính mình.

Nếu có phải đi về muôn ngả,
Anh chỉ mang theo một tấm lòng son.
Còn tất cả yêu thương và ký ức,
Anh gửi lại nơi em — như gửi lại quê hương.

Để mỗi lần cánh buồm căng gió mới,
Mang theo bao khát vọng của con người.
Anh sẽ hoá thành ngọn gió vô hình ấy,
Theo em đi suốt cuối đất cùng trời.

Và hồn anh gửi lại trên cánh buồm em...