Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 24/01/2026 02:26, số lượt xem: 139

Trời lại trở rét rồi — em có lạnh không em?
Cơn gió cũ quay về, khẽ khàng mà buốt.
Đông vừa khép cửa, xuân đã đứng ngoài thềm,
Mùi đất ẩm, hương cỏ non, và nỗi nhớ rất mềm.

Gió từ phương Bắc, từ trên núi đổ xuống,
Qua bãi sông dài, qua phố vắng hun hút đèn khuya.
Gió chạm vào vai, gió len qua mái tóc,
Lạnh lắm em ơi — lạnh đến tận câu thề.

Trời rét thế này, những bàn tay hay run,
Những con đường bỗng dài hơn thường nhật.
Anh chỉ muốn nhóm một bếp lửa rất gần,
Sưởi ấm mùa xuân đang ngập ngừng ngoài ngõ.

Em có nghe không, tiếng chim khuya trở giấc,
Tiếng lá khẽ cựa mình sau một giấc đông sâu.
Mỗi hơi thở ta đi qua sương mỏng,
Là một lần tin yêu chạm tới nhau.

Nếu rét quá, em nép vào anh một chút,
Cho gió thôi làm dữ những đêm dài.
Ta nói với nhau những điều rất nhỏ,
Mà ấm hơn nghìn ngọn lửa trên vai.

Rồi mai sáng, khi trời xanh trở lại,
Xuân bước nhanh qua những bậc thềm quen.
Cái rét vừa qua sẽ thành kỷ niệm,
Như cách ta thương — lặng lẽ mà bền.

22h-2h26p
Ngày 22-23/1/2026