Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-2025 (kết thúc) » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Vầng trăng cao sáng, cao muôn đời
Trăng tròn thật to và sáng
Con chỉ muốn bắc thang lên hỏi ông trời
Ông ơi! Con hỏi:
Là ngày gì vậy ông?
Ông trả lời:
Là ngày trung thu
Là ngày rằm tháng tám
Ngày của đoàn viên
Ngày của yêu thương sum vầy chan chứa
Những trẻ em háo hức đi chơi trung thu
Đi rước đèn, đi gõ trống
Tiếng cười rộn rã vang khắp xóm làng
Những bàn chân nhỏ ríu rít nối nhau
Như những con chim non vừa được thả ra khỏi tổ
Có những đứa tay cầm ngôi sao
Ánh sáng lung linh như sao trời toả rạng
Có những đứa tay cầm lồng đèn giấy kiếng
Đỏ, xanh, vàng, tím rực rỡ như mơ
Ánh đèn đong đưa theo nhịp bước chân
Soi sáng cả con đường nhỏ quê nhà
Kiệu rước đi quanh cả xóm
Đi từ xóm này qua xóm khác
Người lớn dõi mắt nhìn, lòng rộn ràng nhớ lại
Tuổi thơ xưa cũng từng rộn rã thế này
Tiếng hát vang lên: “Tết trung thu rước đèn đi chơi…”
Cả một vùng quê ngập tràn âm vang hạnh phúc
Có ngày nào mà vui như ngày này
Khi trung thu là tết đoàn viên
Là ngày mẹ cha bày mâm cỗ trông trăng
Những quả bưởi, quả hồng, quả na chín ngọt
Bánh nướng, bánh dẻo thơm mùi cốm mới
Trái tim người lại thấy gần nhau hơn
Cả người lớn và trẻ nhỏ
Quây quần bên ánh trăng rằm sáng vằng vặc
Tiếng trống múa lân dồn dập
Tiếng trống vang dội cả xóm
Màu sắc rồng, lân múa lượn bay
Như đem niềm vui gửi vào trời đất
Trăng tháng tám sáng soi lòng người
Sáng cho những ước mơ trẻ nhỏ
Sáng cho những yêu thương không lời
Đêm trung thu, đêm của sum vầy,
Đêm của tình người, của đoàn tụ muôn nơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.