Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Sân ga chiều cuối năm (1) » Sân ga chiều cuối năm
Lòng tôi rộng, như cánh đồng không bến,
Chứa trăm mây, mà chẳng giữ được trời.
Tôi dang tay ôm gió thoảng chơi vơi,
Lại rơi rụng, từng tia yêu lẻ bóng.
Tôi tha thiết như loài chim mải sống,
Hát nghìn câu không ai nhớ một lần.
Tôi yêu say như lửa cháy trong sân,
Mà bóng tối cứ âm thầm tắt lửa.
Trời không tha! Trời quay đi tựa cửa,
Để tôi nằm trên phiến đá cô đơn.
Tôi đã yêu, yêu hết cả linh hồn,
Mà không giữ được một tơ duyên nhỏ.
Tôi muốn níu, mà đời như lá đổ,
Vừa nâng lên đã chạm đất chia lìa.
Trời vô tâm – tôi hoá kẻ chia lìa,
Mang trái tim rưng rưng thành giông bão!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.