Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Trái tim này, dường như ngày càng lo âu,
Nhịp đập chông chênh, lạc lối giữa đêm sâu.
Trái tim này đau đớn đến tận cùng nỗi nhớ,
Từng vết xước âm thầm, chẳng biết tự bao giờ.
Trái tim này biết suy nghĩ cho mọi người,
Gánh bao nỗi niềm mà chẳng một lời than thở.
Nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ đến bản thân,
Cứ cho đi mãi, quên mất chính mình cần.
Có lúc thì là rối loạn cảm xúc vô thường,
Lúc vui chợt đến, rồi buồn kéo dài vấn vương.
Lúc ghét, lúc thù, lúc lòng đầy giông bão,
Chẳng biết khi nào bình yên ghé lại chốn này đâu.
Nào chỉ đâu, trái tim này là trái tim nghệ sĩ,
Mang mộng mơ, mang u sầu, mang cả điều kỳ dị.
Trái tim này biết yêu thương mọi người,
Biết lặng lẽ nhìn đời qua từng ánh mắt, nụ cười.
Biết làm thơ qua những ngày đêm trằn trọc,
Con chữ rơi ra từ từng giọt lệ chua cay.
Biết lo âu những câu chuyện còn ở phía trước,
Dẫu tương lai mờ mịt vẫn bước tiếp không ngơi.
Nỗi buồn này như không gian tối mịt
Che phủ tâm hồn bằng bóng đêm dày đặc
Thời gian luôn ở trong căn phòng kín
Đóng cửa lòng mình, chẳng hé mở niềm tin
Luôn đóng cửa, khép màn che, chẳng thấy ánh sáng
Chỉ còn tiếng tim đập, vọng lại trong hoang mang
Trái tim buồn cũng chẳng còn lý do nữa
Chỉ biết đau mà chẳng hiểu vì đâu
Từng đập vì tất cả mọi người, vì những vần thơ
Từng cháy hết mình, chẳng giữ lại bao giờ
Trái tim này, nó cứ rách nát bao lần nữa
Như tờ giấy cũ, bị xé vụn giữa cơn mưa
Mà mỗi lần tổn thương, lại vá rồi lại rách
Những đường chỉ chằng chịt, khâu mãi vẫn mong manh
Vá trái tim sau mỗi lần rách nát, mỗi lần tổn thương
Nhưng vết sẹo vẫn còn, chẳng thể nào phai nhạt.
Giờ trái tim này, vẫn còn đập mạnh,
Giữa ký ức xưa và thực tại mong manh.
Của bản thân, của ngày xưa, của những gì đã mất,
Mỗi nhịp đập là một lần nhói đau.
Trái tim này vẫn còn đập là đau đớn,
Như nhắc rằng mình vẫn còn tồn tại giữa đời.
Trái tim này vốn dĩ không còn tin tưởng,
Mất niềm tin, đánh rơi cả chính mình
Rụt rè bước đi giữa muôn vàn ánh mắt
Thiếu tự tin, như chiếc lá giữa dòng trôi
Trái tim này chẳng còn có ích nữa
Cho mọi người, cho bản thân, cho những người thân yêu.
Khi cuộc đời ngày càng trôi qua lặng lẽ,
Mỗi cảm xúc lại càng bị đè nén sâu hơn.
Thời gian có thể trả lời tất cả,
Nhưng chưa chắc đã chữa lành mọi nỗi đau.
Trái tim không biết bao giờ mới chịu khổ thêm
Hay đã quen dần với những lần tan vỡ
Nỗi lo âu, nỗi buồn và cả niềm tin
Đan xen nhau như một bản nhạc buồn không dứt
Có thể là phân biệt, có thể là tàn nhẫn
Có thể là yêu thương, là sẻ chia ấm áp
Vẫn biết là vậy, nhưng trái tim vẫn trống rỗng
Một khoảng không sâu thẳm chẳng thể lấp đầy
Hàng chục, hàng trăm những lời động viên
Như gió thoảng qua, chẳng chạm đến trái tim
Trái tim này vẫn không chịu nghe lời
Vẫn buồn, vẫn lo, vẫn cười vô nghĩa
Cười như che giấu những cơn đau thầm kín
Như người lạc lối giữa mê cung cảm xúc
Người rối loạn cảm xúc có lẽ là vậy
Sống giữa đời mà chẳng hiểu nổi chính mình.
Trái tim này biết thức đêm cùng những vần thơ,
Biết gửi tâm hồn vào từng câu chữ.
Biết suy nghĩ cuộc đời qua thơ,
Nhìn thế gian qua lăng kính mong manh.
Trái tim này biết sống cuộc đời trong thơ
Ăn thơ, ngủ thơ, thở cùng từng con chữ
Đói thơ, khát thơ, như khát chính linh hồn
Làm thơ đến nỗi hoá điên dại giữa đời
Sống là để làm thơ, làm thơ là để sống
Hai điều hoà làm một, chẳng thể tách rời
Sướng khổ đều vì thơ, vì từng câu chữ
Không thể sống khác, cũng chẳng muốn đổi thay.
Trái tim này, bây giờ thuộc về cái gì, là của ai?
Giữa thế gian rộng lớn, tìm đâu chốn dừng chân.
Có lẽ là thuộc về thơ, thuộc về những điều mình yêu,
Thuộc về những giấc mơ chưa từng trọn vẹn.
Dẫu biết rằng chẳng có ai gánh đỡ,
Mỗi nỗi đau đều phải tự mình vượt qua.
Trái tim này biết mệt mỏi, biết trằn trọc,
Biết rơi nước mắt khi chẳng còn ai bên.
Trái tim này còn được nhận sự yêu thương
Những bàn tay ấm áp vẫn còn hiện hữu
Nhận được sự chân thành từ mọi người
Như ánh sáng le lói giữa màn đêm
Mọi người thương mình thì mình phải cố gắng
Phải mạnh mẽ hơn, dù chỉ là đôi chút
Thì trái tim mới được xoa dịu phần nào
Dù vết thương cũ vẫn chưa lành hẳn.
Trái tim này biết khát khao, biết ước mơ
Biết vươn lên dù bao lần vấp ngã
Biết quan tâm, biết yêu cái đẹp cuộc đời
Dẫu đôi khi chính mình lại quên mất
Biết yêu thương và quan tâm mọi người
Cho đi nhiều hơn nhận lại bao nhiêu
Người luôn có lòng tốt, nào đâu phải xấu
Chỉ là quá nhạy cảm với cuộc đời mà thôi.
Những người phải thân thiết lắm
Mới hiểu được những gì giấu kín bên trong
Mới chạm được vào trái tim mong manh ấy
Mới hiểu hết những nỗi đau không thành lời
Và rồi, giữa bao bộn bề của cuộc sống
Trái tim này vẫn lặng lẽ tiếp tục đập
Dẫu tổn thương, dẫu hoang mang, dẫu lạc lối
Vẫn giữ cho mình một tia sáng nhỏ nhoi.
Một ngày nào đó, có thể sẽ bình yên,
Khi trái tim học được cách yêu chính mình.
Không chỉ vì người khác, không chỉ vì thơ,
Mà vì chính nó — một trái tim từng tan vỡ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.