Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh
Con gái thường hay dỗi một người,
Không vì giận, chỉ vì yêu thôi.
Là khi mắt biếc đong đầy mộng,
Giận hờn như gió thoảng ngang trời.
Lặng lẽ cài hoa sau mái tóc,
Muốn người phải hiểu cả không lời.
Bờ môi khép lại ngàn câu hỏi,
Chỉ chờ ai mở khoá tim côi.
Em không khó hiểu như người nghĩ,
Chỉ là thương quá hoá chơi vơi.
Một lần trễ hẹn—em im lặng,
Một lần lơ đãng—em xa xôi.
Con gái mà… như vầng trăng khuyết,
Đợi người soi đủ mới thành đôi.
Yêu là thắp lửa trong băng giá,
Là cần nhau lúc chẳng thành lời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.