Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm kia 09:21, số lượt xem: 119

Thanh kẹo sô cô la — ngọt ngào, say mê,
Ngọt lịm đầu môi, bỗng run lên khe khẽ,
Như là làn môi của em vừa chạm gió,
Mỏng manh thôi mà làm tim anh bối rối.

Có gì đâu — chỉ một chút hương nâu,
Một thoáng tan nhanh giữa đầu lưỡi khát khao,
Vậy mà anh yêu đến quên ngày tháng,
Yêu vội vàng, yêu gấp gáp, yêu nao nao.

Yêu như sợ thời gian đi mất,
Sợ buổi chiều chưa kịp tím đã phai,
Sợ nụ cười vừa nở trên mi mắt
Đã thành kỷ niệm ở một ngày mai.

Em đến — cả mùa xuân bỗng thức,
Cỏ non dậy sóng dưới gót chân mềm,
Anh muốn giữ từng giây đang thở gấp,
Muốn ôm em cho chật cả đêm đêm.

Hãy lại gần, cho môi gần hơn nữa,
Cho vị ngọt tràn ngập cả mê say,
Anh muốn uống em như cơn mưa hạ,
Uống đến cùng, không để sót một ngày.

Nếu yêu là cháy, thì xin cháy hết,
Như thanh kẹo tan rất khẽ trên môi,
Yêu ngàn năm mà không hề day dứt,
Chỉ tiếc rằng… chưa yêu đủ mà thôi.

20h16p - 1h34p, ngày 10-11/2/2026