Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 06:18, số lượt xem: 24

Ừ… Bản thân này quả thật vô dụng lắm,
Vô dụng đến mức chẳng còn chỗ dung thân.

Ngày tháng trôi như nước đổ đầu non,
Mà ta vẫn chỉ là bóng mờ vô hình
Trên mặt gương cuộc đời lạnh lẽo.

Vô dụng lắm rồi…
Chẳng khác nào bị vu oan giá hoạ,
Bị chính mình kết tội, tự mình kết án.

Không gông cùm, không nhà tù tường đá,
Chỉ có tiếng thì thầm trong lồng ngực:
“Ngươi vô dụng.
Ngươi thừa thãi.
Ngươi chỉ làm nặng thêm gánh đời.”

Ta đã từng cố gắng nắm lấy ánh sáng,
Nhưng bàn tay run rẩy chỉ nắm được gió.
Những lời hứa với chính mình tan thành khói,
Những ước mơ nhỏ bé cũng lần lượt héo khô.

Giờ đây ngồi nhìn lại, chỉ còn lại
Một kẻ tự đóng đinh mình vào thập giá vô dụng.

Ừ, vô dụng lắm…
Và cái vô dụng ấy chẳng cần ai buộc tội.
Chính ta đã tự đặt lên vai mình
Cái áo tội lỗi của kẻ không làm nên trò trống.

Chẳng khác nào bị vu oan giá hoạ,
Nhưng kẻ vu oan chính là bản thân ta.

Có lẽ nào…
Một ngày nào đó ta sẽ buông được lưỡi dao tự trách,
Để nhìn thấy rằng vô dụng cũng chỉ là một lớp bụi
Phủ lên một sinh linh vẫn còn thở, vẫn còn đau.

Nhưng hôm nay, trong đêm dài này,
Ta vẫn chỉ biết thì thầm:
Ừ… vô dụng lắm rồi.

9/8/2026