Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Sân ga chiều cuối năm (1) » Tình ca từ khoảng trời xa
Anh viết em bằng vầng trăng rất thật,
Không vay mượn từ cổ tích xưa cũ.
Tình yêu này—không hoa mỹ, không phù du,
Mà thẳng như ánh nhìn… em không kịp né.
Anh yêu em như một kẻ không khôn ngoan,
Không biết giấu, cũng chẳng cần che đậy.
Trái tim trần truồng trong đêm gió lay,
Dâng hiến sạch — chẳng giữ gì cho riêng mình cả.
Anh đã thấy em—không phải ở ánh mắt,
Mà nơi nỗi cô đơn em giấu kỹ trong lòng.
Anh đã nghe em—không qua lời nói,
Mà từ tiếng thở dài lặng lẽ rơi đêm không.
Em là câu thơ không cần gieo vần,
Mà mỗi chữ đều làm lòng anh bật khóc.
Anh không tìm em như người ta đi tìm hạnh phúc,
Mà nhận ra em — như định mệnh vốn phải thành hình.
Nếu cuộc đời là một bản nhạc buồn,
Anh nguyện làm nốt lặng giữa giai điệu của em,
Dù không nổi bật, không chói chang hay rực rỡ,
Nhưng là điểm tựa để trái tim em yên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.