Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Giữa trời xanh và nỗi nhớ
Có con sóng nhỏ quá
Không ngủ được trong ghềnh
Ngày trôi như chiếc lá
Đêm dài hơn ngọn đèn
Nó hỏi trời, hỏi đất
“Biển ở đâu xa gần?”
Đá không buồn đáp lại
Cát lặng im bâng khuâng
Sóng không đành nằm lại
Một mình trong vũng sâu
Chở theo niềm thao thức
Mà trôi đi nhấp nhô
Sóng vượt qua rặng đá
Qua ngọn gió u hoài
Qua bờ vai lặng lẽ
Tìm phía ngoài tương lai
Sóng chẳng cần ai gọi
Vẫn tự mình ra khơi
Chỉ vì tim không chịu
Một đời nằm chơi vơi
Người ta thường hỏi sóng
“Sao khát khao đi hoài?”
Sóng cười như con gái
Yêu rồi — chẳng ngại sai
Dẫu có khi hoang vắng
Dẫu có khi mịt mùng
Sóng thà tan trong biển
Còn hơn là ngại rung
Tình yêu đâu nhỏ bé
Khi một lần dám yêu
Sóng tìm ra tận biển
Là vì muốn sớm chiều
Được vỗ về bờ cát
Được nghe lòng biển sâu
Dẫu tan ra muôn ngả
Cũng là sống — lần đầu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.