Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Mây trắng vờn trời xanh thẳm cao
Hồn tôi nhẹ tênh, tựa khói chiều
Dẫu hay mang vết thương lòng rạn vỡ
Vẫn ngẩng đầu, kiên định bước qua.

Nhưng đời nào đâu chỉ gió với trăng
Có những đêm dài, lệ ướt gối chăn
Có những nỗi đau chẳng thể gọi tên
Chực chờ nuốt trọn từng mảnh hồn tôi.

Tâm hồn có những điều trắc trở
Khe khẽ thôi, chẳng dám thốt ra
Sợ người đời cười, sợ lòng thêm nặng
Nên cứ âm thầm, cắn chặt môi đau.

Rồi một mai, nếu giông tố kéo về
Tôi vẫn đứng, dẫu run rẩy vai gầy
Bởi trong tim, ngọn lửa chưa tàn
Vẫn cháy âm ỉ, giữa bão giông cuồng nộ.

Mây vẫn trôi, trời vẫn xanh ngắt
Hồn tôi dẫu trắc trở, vẫn ngát hương
Vì biết rằng, sau mỗi vết thương
Là một phiên bản, kiên cường hơn xưa.