Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 03/08/2025 14:09, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 29/08/2025 16:15, số lượt xem: 213

Em chờ qua mấy mùa xuân,
Chị đi biệt bóng, không cần gặp em.
Cái hôm mưa đổ đầu thềm,
Chị còn nhắn nhủ: “Chị thèm gặp ai?”

Rồi thôi, chẳng thấy mặt hoài,
Chị cười, chị chặn, chị phai nghĩa tình.
Thề xưa có hoá vô hình,
Đường quen bỗng hoá đoạn rình gai chông.

Em buồn mà cũng bằng không,
Cái tình thân thiết chị trông rẻ tiền.
Chị ơi, một bận nhân duyên,
Mà sao nỡ cạch cho phiền lòng nhau?

Chị giờ như gió qua mau,
Em thì như bếp chờ rơm nửa mùa.
Cái câu “thân thiết” ngày xưa,
Nay như câu chuyện bầy mua cười đùa.

Thôi thì chị cứ xa xưa,
Chị ơi, em sợ chị thừa hơn ai.
Sợ cái lạnh lẽo đôi vai,
Sợ câu thấm thía – mà ai gọi lành?

Dăm câu em viết cho nhanh,
Gửi vào gió bấc… chẳng thành gửi ai.
Chị ơi, chị hoá như bài
Vần xưa cũ lắm – đọc hoài chỉ đau.