Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Hương mùa hoa
Có khi yêu lạc duyên, tình chẳng đến cùng ai,
Yêu sai một lần thôi — đã nhầm người xa lạ.
Yêu đúng người, là chạm vào duyên số,
Là nồng nàn, là ngọt ngào mê say.
Tình yêu ấy phải chăng do trời rót xuống?
Sai một bước, ngậm ngùi lệ tuôn rơi;
Đúng một nhịp, lòng bỗng dưng ấm áp,
Có vòng tay, có giọng nói, nụ cười.
Có kẻ sống vì yêu mà thành điên dại,
Đốt cả đời trong lửa khát khao thôi.
Có linh hồn vì thương mà hoá mộng,
Người ta chết — chỉ vì nhớ một người.
Yêu là sống, là uống đầy men rượu,
Là đắm chìm trong hương sắc tuổi xuân.
Không yêu đúng — thì hoa kia chóng úa,
Không say mê — đời lạnh lẽo bâng khuâng.
Yêu phải gấp, vì thời gian chẳng đợi,
Vì xuân xanh đâu hẹn lại bao giờ.
Đang rực rỡ, mai hoá thành tro bụi,
Vừa hôm nay, thoắt đã hoá ngày xưa.
Ta khao khát một tình yêu rực lửa,
Một vòng tay níu giữ cả trời xanh.
Được cháy hết cùng nhau trong hơi thở,
Sống tận cùng, dẫu phút cuối mong manh.
Bởi tình ái là duyên trời thắp lửa,
Ai yêu rồi mới thấu hết men say.
Cách yêu đúng là yêu trọn kiếp này,
Để chết cũng còn thương, còn nhớ mãi.
3h17p, ngày 29 tháng 8 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.