Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Có phải chúng ta sống như ngày Chủ Nhật
Dịu dàng thôi, và chỉ để nghỉ ngơi
Những lo toan xin tạm gác ngoài đời
Chỉ giữ lại tiếng chim và nắng nhẹ.
Có phải thế nên lòng ta lặng lẽ
Thấy yêu thương như một thói quen buồn
Dẫu con tim vẫn khát vọng trăm nguồn
Nhưng bàn tay không chạm vào được nữa.
Ngày Chủ Nhật – ai cũng cần một bữa
Chỉ ngồi yên, không nói đến ngày mai
Không dám mơ, chẳng dám bước ra ngoài
Sợ hối tiếc, sợ giấc mơ trôi mất.
Anh có thấy, trong mắt em màu mật
Ngọt dịu dàng như nỗi nhớ đầu tiên
Nhưng chúng ta, giữa phố xá bình yên
Lại lặng lẽ như chưa từng tha thiết.
Em từng muốn sống như mưa tha thiết
Tưới lòng anh, rồi tan giữa đất mềm
Nhưng bây giờ em chẳng biết gọi tên
Một tình yêu không buồn – không hạnh phúc.
Có phải chúng ta chọn ngày không thúc giục
Không xô nghiêng, không cháy bỏng, không đau
Chỉ âm thầm như chiếc lá trên cao
Rơi cũng đẹp nhưng không hề tiếc nuối.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.