Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Có những chiều ngồi lặng,
Nghe sóng gợn trong tim.
Câu hỏi như con sóng –
Mãi mãi không lặng im.

Sóng ngoài kia dào dạt,
Cũng rối như lòng em.
Khi lặng im, khi hát,
Chẳng hiểu nổi vì sao.

Yêu anh như yêu gió,
Thổi rối cả tóc mình.
Em đâu là bờ cát –
Mà cứ mãi rung rinh?

Sóng không cần ai hỏi,
Vẫn cuộn đến vô chừng.
Còn em – dù chẳng nói,
Vẫn cứ thấy bâng khuâng...

Muốn gần mà chẳng dám,
Muốn xa lại thấy buồn.
Sóng chẳng hề ngần ngại –
Em thì toàn chập chờn...

Người bảo: tình là thế –
Lúc dịu, lúc dỗi hờn.
Nhưng chính em còn lạ,
Sóng chả hiểu nổi mình.