Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 16:29, số lượt xem: 34

Rơm rạ phơi vàng ngoài cánh đồng
Gió chiều thổi nhẹ, khói mênh mông
Con đường đất cũ in chân nhỏ
Ai đợi ai về giữa nắng trong

Em đứng bên bờ con mương cạn
Tóc buông như sợi nắng đầu mùa
Áo nâu chạm gió bay hờ hững
Mắt cười mà cứ ngỡ như mơ

Anh đi qua ngõ chiều lặng lẽ
Nghe lòng chợt hoá tiếng chim non
Thương em một thoáng nhìn e ấp
Mà nhớ hoài như chuyện đã tròn

Mẹ bảo con trai lo học hành
Đừng vương tơ tóc chuyện mong manh
Mà sao mỗi buổi chiều tan học
Lòng cứ đi tìm bóng dáng xanh

Những buổi chăn trâu ngoài bãi cỏ
Anh nằm nghe gió kể chuyện quê
Thấy bóng em qua bên triền đê
Tim run như lá rơi khe khẽ

Em gánh nước về qua bến vắng
Chân đi mà để nắng theo sau
Anh đứng lặng nhìn không dám gọi
Sợ lời vụng dại vỡ trăng thâu

Làng mình nghèo lắm em có biết
Bữa cơm rau muống với cà dầm
Mà sao tình cứ xanh như lúa
Dẫu gió mưa về vẫn lặng thầm

Ngày gặt rơm thơm bay khắp xóm
Anh cùng em gom lại thành đồi
Bàn tay chạm nhẹ như vô ý
Mà đỏ bừng lên cả một trời

Đêm xuống trăng treo trên mái rạ
Tiếng dế kêu hoài suốt bãi xa
Anh viết tên em vào đất ướt
Sợ mai nắng tới sẽ phai nhoà

Có lần em hỏi anh khe khẽ
“Mai lớn rồi, anh có quên không?”
Anh cười mà nghe lòng se lại
Chỉ biết nhìn mây trắng cuối đồng

Rồi một mùa xa anh rời xóm
Mang theo bao mộng ước chưa thành
Con đường cũ vẫn còn nguyên đó
Chỉ thiếu em đứng đợi đầu ghềnh

Rơm rạ bây giờ ai còn đốt
Khói chiều có nhớ bước chân quen
Anh ở nơi xa nghe gió thổi
Cứ ngỡ quê nhà gọi tên em

Nếu có ngày về qua lối cũ
Anh mong em vẫn đứng bên đồng
Áo nâu, nón lá, cười trong gió
Như thuở ban đầu… chẳng đổi không

Tình quê giản dị như rơm rạ
Cháy lên âm ỉ suốt đời người
Dẫu đi trăm ngả còn thương nhớ
Một ánh mắt xưa… đủ sáng rồi.