Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 03/09/2025 10:45, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 31/12/2025 10:33, số lượt xem: 233

Ngày tháng đắng cay, chắc chẳng thể nào quên
Cả một đời mang vết thương tủi hờn sâu kín
Đường phố lặng im, mưa giăng lạnh lẽo
Mỗi bước chân đi như đè nặng muộn phiền.

Có ngày nào yên ổn được đâu
Những giấc mơ nát vụn trong tiếng thở dài vô vọng
Bàn tay muốn nắm lấy chút ấm áp
Nhưng chỉ còn khoảng trống buốt đau.

Người ta đi qua nhau, chẳng ngoái lại
Lời hứa ngày xưa hoá bụi mù quên lãng
Trên mái đầu bạc thêm sợi trắng
Nỗi cô đơn lẩn khuất giữa đêm dài.

Có những buổi sáng mở mắt ra đã thấy mệt nhoài
Nụ cười gượng gạo giấu sau đôi mắt
Bao lần đứng dậy, ngã xuống lại đứng lên
Vẫn chỉ thấy mình lạc lõng giữa trần gian.

Đắng cay cứ kéo dài như vết thương không khép miệng
Ngày nối ngày, chỉ toàn là bóng tối
Mơ một lần được yên bình như lá xanh đầu ngõ
Mà đời cứ xoáy sâu vào những tháng năm tàn.

Có ai nghe không tiếng lòng thổn thức?
Có ai thấu không một kiếp người lỡ dở?
Nếu còn một ngày mai sáng trong hi vọng
Xin trả lại tôi — một chút bình yên.

8h31p, ngày 3 tháng 9 năm 2025