Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:51, số lượt xem: 26

Đêm sập xuống từ phương trời gió mặn,
Biển mở ra như cõi tận không cùng.
Cánh buồm trắng căng đầy miền sóng rộng,
Chở hồn quê vượt dặm thẳm trùng dương.
Trăng nghiêng xuống, rắc vàng trên đầu nước,
Như trời cao gieo hạt sáng cho thuyền;
Con thuyền nhỏ hoá thành ngọn lửa sống,
Xé màn đêm đi thẳng phía bình minh.

Sóng dựng đứng những bức tường bạc trắng,
Gió thét dài như tiếng gọi hải hào.
Nhưng người thợ, thân tôi cùng vị mặn,
Vẫn bền gan giữ lái giữa sóng cao.
Tay nắm chặt sợi dây căng như mạch đất,
Vai gồng lên cùng nhịp thở đại dương;
Mồ hôi đổ thành hương muối thẳm,
Thấm vào đời, thấm cả những kiên cường.

Kìa lưới buông—một vòng cung định mệnh,
Ôm lấy trời, ôm lấy cả trùng khơi.
Cá dưới biển dội lên từng đợt bạc,
Như muôn tia chớp thức giữa chơi vơi.
Mẻ cá nặng! Khoang thuyền rung ánh sáng,
Cá thu, cá ngừ quẫy sáng cả đêm sâu;
Niềm vui vọt lên từ bàn tay thô ráp,
Từ giọt mặn bao năm hoá ngọt ngào.

Nhưng biển cả đâu chỉ là ân huệ,
Biển nghiêm trang như một vị thần linh.
Biển thử thách người bằng cơn cuồng nộ,
Bằng bão giông, bằng vực thẳm vô hình.
Có những đêm trời khâu bằng mây sắt,
Sấm quăng ngang những nhát chém chói loà;
Con thuyền nhỏ vẫn bền gan đứng thẳng,
Như cột cờ dựng giữa sóng phong ba.

Ôi, những người đi giữa trời nước ấy,
Không chỉ mưu sinh mà giữ đất trời.
Họ ra khơi như ra gìn giữ cõi,
Mỗi con thuyền là một mạch giống nòi.
Từ đôi mắt ngời lên trong đêm muộn,
Từ tiếng gọi nhau xé gió đi xa,
Ta nghe rõ nhịp đập của Tổ quốc
Trong từng nhịp chèo, từng sợi lưới, đường ra.

Cha đã đứng ở đầu mùa biển lớn,
Ông đã đi qua những trận bão dài.
Đến lượt con lại giữ màu cánh buồm ấy,
Nối chân trời bằng sức trẻ hôm mai.
Bao thế hệ đi qua mà biển vẫn
Là trang thơ chưa viết hết cho người;
Mỗi lớp sóng là một trang sử mở,
Mỗi mẻ đầy là một khúc không vơi.

Khi bình minh rưới vàng lên đầu nước,
Hải âu nghiêng cánh gọi nắng về gần.
Thuyền cập bến, chợ quê bừng tiếng đón,
Mùi cá tươi hoà nhịp với mùa xuân.
Những đôi vai sạm nắng nhưng ánh mắt
Sáng như sao trong buổi sớm quê nhà;
Từ biển cả, họ mang về no ấm,
Mang về đời một dáng đứng thiết tha.

Mẻ cá ấy không chỉ đầy khoang thuyền,
Mà đầy trời, đầy đất, đầy niềm tin.
Trong ánh bạc của vảy cá lấp lánh,
Có mồ hôi, có lửa, có bình minh.
Biển ơi biển, muôn đời xin còn hát,
Cho người đi giữ nhịp sóng quê hương;
Để biển khơi lưu danh người giữ biển,
Mà là xương, là thịt của đại dương.