Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 18/09/2025 21:53, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 05/11/2025 02:31, số lượt xem: 274

Từ miền xuôi lên miền vùng cao
Em là thầy, là cô giáo của núi rừng
Những bước chân gập ghềnh dốc đá
Con đường mòn hun hút sương giăng
Em băng qua rừng già, lội qua suối lạnh
Mỗi bước đi như gieo hạt giống hi vọng
Gánh trên vai cả một đời trách nhiệm
Em cõng chữ lên non
Dù mưa lũ dập dồn
Dù băng giá cắt da mùa đông rét buốt
Em vẫn cùng các em đến trường
Ngôi trường nhỏ lợp mái ngói rêu phong
Là ngọn lửa trong đêm dài bản làng

Em cống hiến cả tuổi xuân
Cho cánh đồng, cho núi rừng, cho bản mường xa ngái
Tiếng đọc ê a vang lên giữa mây ngàn
Là tiếng của tương lai, tiếng của mùa xuân xanh
Những bàn tay bé nhỏ viết nên giấc mơ
Từ con chữ gầy dựng thành sự sống
Từ trang vở loang lổ vệt mưa
Đâm chồi thành những ước vọng lớn lao

Tình yêu ấy không chỉ là ngọn lửa trong tim
Mà là ngọn núi, là con suối, là mạch đất ngàn năm
Là hơi thở của lá, là tiếng chim đầu ngõ
Là bản tình ca em gửi về non cao
Em viết tiếp cuộc đời mình
Trong từng ánh mắt trong veo của học trò
Trong tiếng trống trường vọng ra giữa đại ngàn
Trong khói bếp lam chiều bảng lảng thung sâu
Ngọn lửa chữ nghĩa em thắp sáng
Cho những đứa trẻ vùng cao biết gọi tên Tổ Quốc
Biết lắng nghe tiếng rừng, tiếng suối
Và mai này đi xa, vẫn nhớ về thầy cô
Những người đã gieo con chữ
Như gieo mầm sự sống
Cho núi rừng nở hoa.

21h53p, ngày 18 tháng 9 năm 2025