Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
Sáng mùa hè bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu
Khi gió sông Hồng thổi qua bãi mía
Khi nắng rơi vàng trên giếng cổ
Khi đất nước lại vào mùa gặt mới
Hơi thở đồng xanh thơm nồng trên vai áo lính.
Tôi nhớ cánh đồng làng
Những con trâu dầm mưa trên ruộng lầy
Tiếng mẹ ru xa lắm
Câu hát cũ trôi qua một thuở chiến tranh.
Tổ quốc tôi — bốn nghìn năm vất vả và hi sinh
Có bóng em trong từng trang sử
Trong mỗi luỹ tre, mỗi mái đình
Trong vạt áo nâu em đứng giữa mùa đông giá lạnh
Mắt em — nơi tôi nhìn thấy ngọn cờ.
Tôi đã đi qua những chiến trường đẫm lửa
Đêm Trường Sơn đầy sao
Mùi đất cháy dưới chân
Và tiếng súng vọng lên từ khe đá
Gió hú dài như tiếng em thở dài trong đêm xa.
Chúng tôi đi — mang theo một ngọn đèn
Ngọn đèn nhỏ của lòng tin
Và bức ảnh em để trong túi ngực
Mỗi lần bom nổ, tôi sờ tay vào đó —
Thấy một dòng sông chảy qua trái tim mình.
Việt Nam
Đất nước của những mùa trăng kháng chiến
Của những đôi mắt thẳm sâu như dòng lịch sử
Em không nói nhiều
Chỉ đưa tôi chiếc khăn tay có thêu tên mình
Nhưng tôi hiểu
Đó là điều thiêng liêng như lời thề dưới cờ.
Ngày hoà bình về
Em đứng đó, bậu cửa quen
Tôi trở về — tóc pha bụi núi
Nhìn em, nhìn lại mình
Tôi bỗng thấy đất nước trong đôi mắt ấy —
Bốn nghìn năm vẫn bồn chồn như mới gặp người yêu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.