Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Một kẻ chẳng tên, cứ buông lời thành luật,
Như khắc bia đá giữa chợ đời đảo điên.
Người ta ngơ ngác, giận sôi mà chẳng nói,
Bởi sự thật đôi khi chua hơn mắm muối trên thuyền.

Hỡi ôi! Cái thú vui làm quan toà xét xử,
Giữa biển mù khơi, tội phước vẽ vòng tròn.
Ngươi đo đếm nhân tâm bằng thước kẻ lệch lỏm,
Thì có bao giờ thấu được nỗi dặm xa vời vợi sầu tuôn?

Ngươi hỏi lòng ta có thương đời hay chẳng?
Hãy nhìn bóng chiều đổ nghiêng trên vạt cỏ gầy.
Ta thương cả đám đông cúi đầu dưới lệnh,
Còn ngươi – chỗ đứng của ngươi, chỉ là đốm than hồng đang cháy giữa trời mây.

Vậy nên, hỡi người không tên chốn ấy,
Trước khi phán xử, hãy cúi xuống mà nghe:
Đất lặng im, trời thì thầm hạt bụi,
Còn tình thương – đâu cần tên tuổi để mà thề!