Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:50, số lượt xem: 50

Ta cứ nhường nhịn một chút, nào có sao?
Đôi khi lời nặng tựa mây bay
Người ta nói, mặc người ta nói
Ta vẫn an nhiên sống, cho chính mình
Chớ bận lòng chi, những lời phán xét
Miệng thế gian, gió thoảng qua thôi.

Nhường một bước, lòng rộng thêm khôn
Nhịn một câu, trời cao đất thấp
Ai ganh ghét, mặc ai ganh ghét
Ta cứ thênh thang, bước giữa đời
Cười nhẹ một cái, xua tan hết
Mọi điều cay đắng, chốn nhân gian.

Đời vốn dĩ, chẳng ai hoàn hảo
Sao phải đau lòng, vì miệng thế nhân?
Nhường nhịn không phải là hèn nhát
Mà là khôn ngoan, giữa chốn bon chen
Để tâm hồn, thanh thản nhẹ tênh
Sống trọn kiếp người, chẳng hổ thẹn chi.

Vậy nên ta cứ nhường, cứ nhịn
Mặc cho thiên hạ, nói gì thì nói
Ta vẫn vững tâm, như núi Thái Sơn
Gió bão đi qua, lòng không lay chuyển
Sống đúng là mình, chẳng cần khoe khoang
Nhường nhịn hôm nay, an yên trọn đời.

12/9/2026