Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Anh đa tình như gió thoảng ban mai,
Hôn hết thảy – cả mây, hoa, lá cỏ;
Nhưng với em – ôi tình đầu rực rỡ,
Lại tan dần như ánh chớp xa xôi...
Anh yêu em như biển lớn không bờ,
Như sóng cuốn đắm chìm trong mắt biếc,
Trái tim mở – trời xanh kia đâu tiếc,
Chỉ em buồn... và khép cửa tình anh.
Em bàng hoàng như một đoá mong manh,
Đem môi ấm cho người rồi trốn mất,
Anh chạy theo... lòng chạm vào hư thật,
Chỉ còn ta và khoảng trống không cùng.
Trách chi ai? Trách bởi ta quá chung,
Quá đắm đuối nên thành ra khờ dại.
Yêu tha thiết... để cuối cùng tê tái,
Người bạc bẽo – ta vẫn cứ đa tình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.