Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:17, số lượt xem: 35

Đôi mắt của tôi mang một bóng hình,
Đôi mắt buồn, lo âu và khắc khoải.
Trái tim gầy cứ nghẹn ngào thắt lại,
Đau thêm dần qua mỗi bận ngóng trông.
Vẫn mong chờ một chút nắng sưởi hồng,
Chờ đợi mãi những điều gì tốt đẹp.

Một dòng tin giữa căn phòng chật hẹp,
Đã gửi đi... họ xem hay chưa đọc?
Để đêm về mình tôi ngồi tự khóc,
Nhận lại câu trả lời là lời lỗi muộn màng.
“Vì bận việc”, “vì dòng tin lạc lối sang ngang”,
Lý do ấy... lần đầu rồi sẽ thành lần sau chắc chắn!

Làm tim tôi lo lắng trong cay đắng,
Bản thân thừa hiểu nhắn nhiều là phiền phức người ta.
Nên ghìm lòng, chỉ nhắn ít từ xa,
Chẳng dám trách, dám đòi hỏi chi cả.
Họ trả lời hay im lặng, thờ ơ, buông thả,
Đó là quyền họ, tôi nào dám quản, dám xin.

Nhưng cay đắng thay khi tôi đứng lặng nhìn,
Màn hình sáng, chấm xanh kia vẫn thức.
Họ bảo bận với tôi nhưng lại thừa sức,
Trò chuyện cùng ai, gõ phím chẳng ngừng tay.
Tin nhắn của người khác, họ trả lời ngay,
Chỉ tin nhắn của tôi là rơi vào góc tối.

Thôi thì cũng cầu nguyện và tự học cách thứ tha,
Luôn cố gắng đợi chờ một câu trả lời dù muộn.
Chỉ tiếc rằng, lòng cứ sợ hãi và cuộn cuộn,
Sợ mình làm sai điều gì nên người ta mới giận hờn.
Nghĩ người ta chỉ giận một thời gian thôi, không hơn,
Nên tôi lại tự nhận lỗi về mình trước mặt.

Nhận lỗi rồi mà lòng đau thắt,
Chỉ sợ mai sau sai lầm lại tiếp diễn vòng quanh.
Nên đêm nay dưới khoảng trống cô quạnh,
Tôi vẫn chỉ biết lo âu và khắc khoải mà thôi...

20h47 - 23h5p, ngày 27 tháng 5 năm 2026