Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 01/02/2026 11:56, số lượt xem: 126

Xuân về rất khẽ bên thềm rạ
Gió chạm bờ tre, nắng chạm làng
Đất mở lòng ra thơm mùi mới
Khói bếp ai bay mỏng cuối thang.

Con đường đất ướt màu năm cũ
Dấu guốc ai mềm lẫn dấu trâu
Giếng làng soi tóc người thôn nữ
Mái tóc đen dài buộc nắng sau.

Mẹ ngồi têm trầu bên cửa gió
Chỉ đỏ se se buộc mái nhà
Cha tra lưỡi cày nghe đất thở
Một mùa êm ấm sắp sinh ra.

Sáng mồng một, gà chưa kịp gáy
Xuân đã vào trong tiếng mở then
Áo mới treo thơm mùi vải thô
Bước chân e ấp chạm hiên quen.

Chợ Tết nhóm lên từ tinh sớm
Tiếng rao chen tiếng cười hiền
Bánh trái xếp đầy mâm mộc mạc
Đủ cho no dạ, ấm cho tim.

Ông đồ trải giấy bên hiên gạch
Mực thắm nghiêng nghiêng chữ phúc lành
Nét chữ như người quê chậm rãi
Viết cả mùa xuân xuống mái tranh.

Chuông chùa ngân mấy hồi trong vắt
Khói nhang quện gió, lặng sân rêu
Người khấn nhỏ cho mùa yên ổn
Gửi nỗi lo xa lại phía chiều.

Sân đình mở hội trưa nắng mỏng
Cờ phướn đong đưa đỏ sắc trời
Trống thúc nhịp làng nghe rộn rã
Yếm đào e ấp nắng lên môi.

Trai làng vật cỏ bùn vương áo
Mồ hôi trộn đất thành niềm vui
Mấy cô thắt dải lưng màu biếc
Cười rụt rè như mạ thì thầm.

Xuân đi chậm giữa làng thân thuộc
Ghé từng nhà, gọi từng tên
Có kẻ đi xa nghe mưa bụi
Ngỡ tiếng quê nhà gọi lúc đêm.

Có em đứng đợi bên giàn lý
Hoa trắng rơi đầy áo chờ mong
Con sông lặng im như giữ hộ
Một lời thề cũ đã sang sông.

Chiều xuống thấp bên bờ duối cũ
Bóng người dài lại phía chân đê
Tiếng sáo ai đưa qua bãi vắng
Gợi mùi thương nhớ thuở chưa mê.

Đêm rằm trăng trải tơ trên nước
Liễu cúi soi mình, gió cúi theo
Xuân thở khẽ trong từng kẽ lá
Sợ làm tan vỡ giấc chiêm bao.

Qua rằm, xuân vào mùa cày cấy
Bàn tay nâu mở đất hiền hoà
Hạt giống ngủ vùi trong bùn ấm
Đợi một ngày xanh dậy khắp nhà.

Sớm tinh mơ, mẹ gánh nước giếng
Giọt xuân rơi ướt cả vai gầy
Con đường làng cong như nỗi nhớ
Dẫn người đi mãi vẫn về đây.

Trường học mở mùi phấn trắng mới
Con chữ non như lúa thì con
Trang vở run run trong nắng sớm
Ươm giấc mơ dài của tuổi son.

Trưa, quán nước đầu làng bốc khói
Bát chè xanh lắng lại chuyện đời
Cụ già nhấp ngụm trà chậm rãi
Nghe xuân ở lại giữa thảnh thơi.

Xuân cũng ghé qua mùa giỗ chạp
Khói nhang trầm ấm những tên quen
Người đã khuất yên trong lòng đất
Nghe cháu con về kể bếp đèn.

Mưa bụi rắc đều lên mái rạ
Áo ai mỏng quá, ướt bờ vai
Xuân biết buồn như người con gái
Gặp gió ngang qua bỗng thẹn ngại.

Rồi tháng ba nghiêng sang nhiều nắng
Lúa thì con gái mướt chân đê
Mồ hôi rơi mà hương vẫn ngát
Như lời đất hứa với trời quê.

Xuân lùi lại sau bờ tre gió
Chẳng đi đâu, chỉ đổi hình hài
Ở bát canh rau, câu ru cũ
Ở nếp thương nhau suốt tháng ngày.

Nên ai hỏi xuân từ đâu đến
Xin trả lời bằng giọng quê xưa:
Từ đất người còn yêu còn nhớ,
Còn giữ nhau — xuân mãi chưa mùa.

23h49p - 0h20p, ngày 30-31 tháng 1 năm 2026